Từ nhỏ tôi luôn ao
ước được làm việc ở xưởng sửa chữa xe ô tô nên cái tên “Thương hội Ato” đối với
tôi rất thu hút. Sau khi gửi thư xin làm thợ học việc ở đây, chẳng bao lâu tôi
nhận được thư mời lên Tokyo thử việc.
Lồng ngực tôi như vỡ tan vì giấc
mơ ấp ủ từ lâu nay đã thành sự thật. Mẹ tôi không tán thành lắm việc con trai
trưởng rời xa gia đình nhưng cha tôi lại đồng ý. Sau khi tốt nghiệp trung học,
tôi theo cha đi xe lửa từ Hamamatsu lên Tokyo, hành lý vỏn vẹn chỉ có một túi
xách trên vai, đó là mùa xuân năm Đại Chính 11 (1922).
“Cậu nhỏ
giúp việc”
“Thương hội Ato” ở phường 5 phố Hongo - Yushima
(Tokyo). Cha tôi sau khi gửi gắm tôi cho người chủ tên Sakakibara Yuzo, yên tâm
về quê ngay. Như vậy, tôi đã trở thành cậu giúp việc ở xưởng sửa chữa ô tô. Thế
nhưng thực tế hoàn toàn khác với giấc mơ mà tôi hằng ôm ấp.
|
Thời học việc tại Thương
hội Ato, sau thiên tai động đất vùng Kanto (Tokyo), Honda lái xe mô tô chạy qua
ruộng đồng bị cháy rụi của Tokyo để sửa chữa
xe. |
Hết ngày này qua ngày khác tôi chỉ làm cái việc bồng bế, trông
nom đứa nhỏ, con ông chủ. Thất vọng và buồn tủi, mấy lần tôi định thu xếp hành
lý, đu dây thừng từ tầng một xuống trốn đi nhưng nghĩ đến nét mặt giận dữ của
cha và gương mặt mẹ khóc tủi phận ở quê nhà, tôi lại chùn chân.
Ngày
tháng cứ thế trôi qua khoảng nửa năm. Một ngày nọ, ông chủ lớn tiếng gọi: “Này
cậu nhỏ, bỏ em đấy đến đây giúp tôi một tay”. Lúc đó, tôi thật sự sung sướngï.
Đó là một ngày tuyết rơi rất lạnh nhưng tôi như không biết cái lạnh là gì, trải
ngay chiếu lót, chui vào gầm xe dưới mưa rơi để sửa đường dây bị đứt bên trong.
Đó là lần đầu tiên tôi sửa xe.
Suốt đời có lẽ tôi không thể nào quên
được cảm giác này. Từ đó, ít nhiều ông chủ cũng thấy được khả năng của tôi nên
tôi bớt phải trông em và làm nhiều việc như những người thợ khác. Sau này nghĩ
lại, tôi hiểu ra nửa năm nhẫn nhục bồng bế em bé lại là một việc có ý nghĩa rất
tốt. Mỗi khi nhớ lại niềm vui và nỗi khổ lúc đó, tôi luôn quyết tâm vượt qua mọi
nghịch cảnh đắng cay trước mắt.
Tính ra, tôi làm “cậu nhỏ giúp việc”
khoảng một năm rưỡi. Đến tháng 9-1923, một trận động đất lớn đã xảy ra tại vùng
Kanto. Vì trận động đất này, Thương hội Ato bị cháy nên tôi theo cả nhà ông chủ
dời đến dưới gầm cầu gần nhà ga Kanda. Mười mấy người thợ của xưởng đã về quê
gần hết, chỉ còn tôi và một người thợ đàn anh ở lại với gia đình ông chủ. Ông
chủ tôi bắt đầu nhận sửa chữa nhiều xe ô tô bị cháy hư hỏng ở xưởng Shibaura. Kể
ra việc học được kỹ thuật sửa chữa xe của tôi tất cả là nhờ có trận động đất
này.
Chuyến đi nhớ đời
Tôi làm việc ở Thương hội
Ato liên tục khoảng sáu năm. Quãng thời gian đó còn để lại trong tôi nhiều câu
chuyện tranh đua, chuyện thất bại buồn vui lẫn
lộn!
Xuất thân từ một
gia đình thợ rèn, có duyên với máy móc, lại thích lăn lộn với máy móc nên khi có
cơ hội được học sửa xe ô tô tôi nắm bắt kỹ thuật rất nhanh và tiến bộ rõ rệt.
Ông chủ có lẽ cũng nhận ra tôi là thợ sửa chữa được việc nên từng bước cho tôi
cơ hội đi công tác bên ngoài.
Năm 18 tuổi, tôi được lệnh của ông chủ đi
công tác ở tỉnh Morioka để sửa xe cứu hỏa. Về tuổi tác tôi vẫn còn trẻ nhưng sự
kiện này đã chứng minh năng lực của tôi. Với tình cảm rộn ràng vui sướng, tôi
lên xe lửa đến tỉnh Morioka xa xôi. Vừa đến nơi, tôi nhận thấy mọi người tại
đây, kể cả người đội trưởng cứu hỏa, tiếp tôi với nét mặt nghi ngờ, thắc mắc như
có suy nghĩ: “Cậu nhỏ như thế này thì làm được gì đây!”.
Vì xem tôi chỉ
là cậu bé giúp việc nên họ xếp cho tôi ở bên cạnh phòng cô hầu gái. Khi thấy tôi
lần lượt tháo tung máy ra, họ lo lắng không biết tôi có phá hỏng xe của họ hay
không nên liên tục hỏi: “Này cậu nhỏ, làm vậy có sao không?”. Tôi cứ lẳng lặng
tiếp tục công việc trong bầu không khí ngột ngạt như thế.
Tới ngày
thứ ba tôi lắp ráp hoàn tất máy móc lại như cũ. Khi khởi động thử động cơ xe thì
động cơ xe cứu hỏa chạy rất tốt. Ông đội trưởng đi từ kinh ngạc này đến kinh
ngạc khác: “Ôi, máy hoạt động rất tốt, nước phun ra rất tốt”. Còn tôi thì không
còn gì vui sướng đắc ý hơn. Trong ánh mắt của những người coi thường tôi trước
đây, giờ đổi ngay sang vẻ thán phục.
Chiều hôm đó khi trở về nhà trọ,
phòng của tôi cạnh phòng cô hầu gái được đổi sang phòng hạng nhất có góc trang
trí kiểu Nhật Tokonoma. Cho đến sáng nay, tôi vẫn chỉ được coi là chú tiểu, bỗng
chốc giờ được đối xử như một vị thánh. Riêng tôi cảm thấy bối rối trước sự đãi
ngộ thay đổi đột ngột như vậy. Tôi còn được mời uống rượu có cô hầu gái rót hầu
vào chén. Đây là lần đầu tiên tôi uống rượu.
Trở về Tokyo, nghe tôi báo
cáo sự việc này, ông chủ rất vui mừng. Qua việc này ông chủ ngày càng đánh giá
cao kỹ thuật của tôi, nên tôi lại càng ra sức cống hiến hết sức của mình.
Bài 3: Hai lần thoát chết
Người dịch: NGUYỄN
TRÍ DŨNG
(*) Sách do Trung tâm Sách và xuất bản Báo SGGP kết hợp với trường Doanh thương Trí Dũng và NXB văn hóa Sài Gòn xuất bản.
Top
Bài 1: Đứa con người thợ rèn
Bài 2 : Từ chú tiểu thành vị thánh
Bài 3: Hai lần thoát chết
Bài 4: Giấc mơ mang tên “Dream”
Bài 5: Chinh phục những đường đua thế giới
Bài
6: Rút lui khi ở đỉnh cao quyền lực
Bài 7: Hành trình cảm tạ
|